.jpg)
BÌNH MINH QUÊ MẸ
Thức dậy nắng vàng đã nhú lên
Trời cao soi ánh sáng lung linh
Gió đâu trốn biệt tăm ấy nhỉ
Mây nhẹ lưng chừng buổi bình minh.
Chim hót rộn ràng khu vườn xinh
Hướng dương hoa nở xiếc bao tình
Ung dung đón ánh mặt trời chiếu
Trên quê hương mẹ Quế Sơn mình.
Không biết ngọn gió nào đã thổi cỏ non về với Quế Thuận, một xã của huyện “Quế Sơn đất mẹ ân tình”- cái tên mà nhạc sĩ Nguyễn Đình Thậm đã đặt trong ca khúc quen thuộc khi viết về quê hương.
Không biết tự bao giờ miền đất hứa ấy nặng nghĩa nặng tình nặng duyên nặng nợ mà có lẽ ông trời đã ban tặng cho hai tâm hồn lãng mạn cùng sở thích khá đặc biệt.

Nhà thơ Điểm Lê rất giản dị bên ngôi nhà thân yêu của mình
Không biết có phải “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” không hì? Cô và Cỏ non có một điểm chung này. Đều là dân tự nhiên, cô dạy Toán, em học Dược nhưng lại rất say mê văn thơ. Xuất phát từ đời sống thường nhật diễn ra hằng ngày, từ cảnh vật và con người bên cạnh trong cuộc sống quanh ta đã đúc kết và hình thành nên hai giọt nước ấy!Gần gũi với cảnh quan thiên nhiên, yêu cỏ cây hoa lá quanh vườn nhà, sáng chiều ra sân cắt tỉa cành và chăm sóc tưới nước thường xuyên mà quanh năm bốn mùa hoa nở ngát hương.
Không biết bắt nguồn từ đâu? Hễ mỗi lần nhìn thấy cảnh quan thiên nhiên vạn vật hiện hữu trước mắt, nhìn thấy người nông dân chân lấm tay bùn trên đồng ruộng, nhìn thấy bọn trẻ chăn trâu thả bò mỗi chiều chiều trên bãi cỏ cạnh bờ kênh nước xanh biên biếc, nhìn thấy mọi người ra sông bắt hến ốc, một số khác thì thả diều cạnh triền đê. Bên cạnh đó còn có những người rao bán những đồ ăn vặt với tiếng rao giòn tan cứ theo lệ thường trong các xóm ngõ hẻm như cà rem kem cây, kẹo kéo, ai xu xoa không… thốt lên thôi là tâm hồn tôi như vừa sống dậy ngày hôm qua. Có lẽ vốn dĩ quen với những điều mà thường hay đập vào mắt mình trong từng thời khắc ấy khiến cho cây bút cứ trỗi dậy, cứ muốn viết về nó, về cả khung trời tuổi thơ dữ dội mà chắc hẳn những ai mê Văn-thơ-truyên ngắn… sẽ chảy theo mạch cảm xúc tràn về, viết mãi không có hồi kết.
Một chớm bình minh vừa nhú lên, sáng sớm hơi lành lạnh, sương chưa tan kịp, gió nhè nhẹ thoảng qua, có chút nắng lên ấm áp vừa hé mở, ở đâu đó có tiếng chim hót mà vui. Tôi lại tìm về miền đất nặng nghĩa tình ấy, tìm về với một nhân vật có lẽ không xa lạ mà gương mặt rất thân quen qua những vần thơ, tản văn, truyện ngắn mà bấy lâu nay tôi đã được đọc tạm qua Facebook. Không hiểu sao bị lôi cuốn vào đấy như vòng xoáy, nó cứ ăn sâu vào tâm hồn tôi. Càng đọc càng thấy mê, càng thấy mình gần như là những cậu bé cô bé ở trong từng mẫu truyện giữa đời thường. Hình như tuổi thơ ai đã từng… và mình cũng đã từng trải qua, ai cũng giống nhau vì đều sinh ra tại mãnh đất Quế Sơn quê mẹ mà. Tôi tìm về tuổi thơ mình qua những câu chuyện thiếu nhi, thật ra tôi mê nó lắm. Cứ thích mình bé hạt tiêu, mãi không chịu lớn, mãi là một đứa trẻ nhỏ nhắn trong mắt ba mẹ và những người thân bên cạnh mình.
.jpg)
Tôi như lạc vào vườn cổ tích, vào những lúc thiếp đi trong vòng nôi của bà, của mẹ ru hời, say vì cách kể chuyện và dường như nó cuốn lấy niềm đam mê cháy bỏng của tôi từ khi còn ấu thơ. Nó đã hình thành và đúc kết trong tâm để rồi một ngày nọ mình cũng cầm bút tập viết, cứ thế cây bút nhỏ mi ni lại dần dần lớn lên từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc mỗi khi gặp ngẫu hứng bất chợt tuôn tràn trên trang giấy trắng mơ.
Ngày đó, ngày tình cờ tìm về đất mẹ, tôi đã về dừng chân tại một nơi rất đặc biệt, nơi đó có món Mỳ Quảng Gà nổi tiếng mà giá rẻ chưa chừng thấy(bạn có biết tô mỳ 5.000 đồng không?) Quế Thuận đấy! Cách nhà cô một đoạn không xa, nếu bạn có dịp về Quế Sơn đừng quên ghé để thưởng thức món ăn đậm đà xứ Quảng của người dân nơi đây.
Chưa gặp ngoài đời, chỉ gặp trên FB và gặp Cô qua những bài viết về tuổi thơ mà tôi như muốn tìm về gặp lại người thật ấy mới chịu. Không dám gọi, cũng không hỏi cụ thể, chỉ cần nghe danh thôi là đến đấy hỏi ai cũng biết vì cô vốn dạy trường cấp Hai gần đó. Gần hai giờ đồng hồ di chuyển, thoáng chốc tôi đã đến nơi. Mới chạm chân thôi, ngước nhìn quanh ngôi nhà, đập vào cặp mắt nhỏ tôi mãi mê và say vì vườn hoa đẹp ngất ngây. Cô thích trồng cảnh, cả một khuôn viên rộng rãi, thoáng mát, toàn cây cảnh mỗi loại mỗi chậu không giống nhau. Có lẽ sáng sớm cô đã tưới nước cho chúng nên rất tươi. Chỉ cần ngắm hoa, hoa đang mùa nở rất bắt mắt thì ta có cảm giác mọi thứ mệt mỏi, căng thẳng hay điều gì đó cũng sẽ tan biến ngay.
Trong khoảnh khắc gói gọn từng giờ phút giây, sáng hôm ấy cô bận dạy cho bọn trẻ, cô dạy Toán các lớp, say sưa với công thức Toán học trên bảng đen và giảng bài hăng hái cùng đám học trò quanh xóm, ai nghĩ Cô giáo ấy lại cầm bút viết Văn thơ chứ!
Giờ giải lao, tôi tranh thủ gặp Cô một chút, nhìn cô thật hiền hậu, ánh mắt dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng, phong cách của một Nhà thơ với nét độc đáo rất riêng. Cô tâm sự: “ Ngày trước hồi còn bé, cô đã thích môn Văn rồi, ngay cả trong bếp hay ngoài vườn chăm sóc cây cảnh, ngẫu hứng bất chợt là nó tuôn ra, ý tưởng nó cứ thế bay bỗng, từ những câu chuyện diễn ra xung quanh trong cuộc sống, rất gần gũi, rất quen thuộc, rất tự nhiên, nó như đập vào mắt mình, cũng có những câu chuyện mình đã từng chứng kiến, đã từng trải qua, để rồi từ đó đúc kết nên và hình thành, rỗi chút là viết, mà có lẽ cứ dở dang hoài và không trọn vẹn. Bởi quanh cô còn quá nhiều công việc, nào là đi dạy ở trường, về nhà thì việc nhà lên ngôi, chỉ khi soạn bài xong, tranh thủ viết một ít, công trình không ngắn mà cứ kéo dài lê thê. Đến một ngày kia khi đứa con tinh thần của cô ra đời, đó là niềm vui và hạnh phúc vì sản phẩm đầu tay của mình đã đến với bạn đọc.
Tập thơ Thiếu nhi “SÂN CỎ TUỔI THƠ” với 50 tác phẩm đã lên sóng. Được Hội Văn học nghệ thuật Tỉnh Quảng Nam xuất bản vào 10/09/2008, những hình ảnh thuộc về tuổi thơ được tác giả gom hết cả vào đây, một khung trời kỷ niệm, một thời bé thơ mà ai cũng nhớ hoài.
Thành công bước đầu là vậy. Không chỉ dừng lại ở đây, chín năm sau Cô lại cho ra đời Tập thơ “ĐIỆU BIẾC” do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn in vào ngày 30/10/2017. Với những tác phẩm như: “Gió Đèo Le”, “Điều không thành lơi”, “Ơi Nam Giang”, “Hẹn với Thanh Hà”, “Đôi bờ ký ức”, “Xin lỗi Mẹ”, “Bóng quê”, “Nơi không chỉ có khói núi”, “Một thoáng Tam Hải”, “Ca dao sót lại”…. 11 bài này đã được đăng trên website https://Blogquangnam.com mà các bạn đã được chiêm nghiệm rồi đó. Còn lại 51 bài hẹn độc giả cứ từ từ thưởng thức nhé!
Một năm sau cô lại sản sinh ra đứa con tinh thần thứ ba mang tên Truyện ngắn thiếu nhi “MƯA QUA MIỀN TUỔI THƠ” do Nhà xuất bản Đà Nẵng in vào 18/01/2018.Với những mẫu truyện như: “Mây tan”, “Vòm trời cổ tích”, “Dẫn chiều về triền đê”, “Xin lỗi Mẹ”, “Mưa qua miền tuổi thơ”, “Vị quê”….6 bài này đã được đăng trên website https://Blogquangnam.com, còn lại 8 câu chuyện nữa nhé!
Ngồi hàn huyên tâm sự, nghe Cô kể về quá trình hình thành ý tưởng, đi tìm cảm hứng và giờ phút cứ thế trôi qua. Hạnh phúc hơn khi được cô Ký tặng 3 tập thơ và truyện ngắn ấy! Món quà tinh thần rất ý nghĩa mà có lẽ đó là món quà mà Nhành cỏ non thích nhất từ trước đến nay.
Vinh dự hơn khi được cô dắt qua Trường THCS Quế Thuận, nơi cô công tác và giảng dạy suốt ngần ấy năm qua. Đi quanh sân trường làng, hai cô trò cùng nhau chụp vài bô ảnh làm kỷ niệm dưới bóng nắng tỏa lan của ngày mới lên.
Duyên trời hạnh ngộ đã cho trò gặp Cô, đã nối sợi dây cùng chung sở thích gắn kết lại trên mảnh đất Quế Sơn quê mẹ đượm tình người. Lần đầu tiên vi hành về tìm cô sẽ là một kỷ niệm đẹp, khó quên và nó như là một dấu ấn, tăng thêm nguồn động lực trong sự nghiệp cầm bút. Tuy còn chân ướt chân ráo, chỉ đam mê thôi còn chưa đủ, trò sẽ tiếp tục học hỏi thêm về Cô- một người đầy tâm huyết, dành trọn những lúc rãnh rỗi cho cây bút của mình và mỗi ngày bạn đọc gần xa đều được đón nhận những món ăn tinh thần, những câu chuyện hồn nhiên, vô tư , nhí nhảnh lôi cuốn hấp dẫn, li kỳ nhưng không thể không lấy đi những giọt nước mắt khi kết thúc bài. Đó là thành công không dễ gì ai cũng chiếm được.
Chia tay Cô vào một sớm bình minh đang lên, nhìn thêm lần nữa vườn hoa đủ sắc màu, đủ tên loại (chưa kịp hỏi hoa tên gì vì quá nhiều á). Nhìn nụ cười duyên rất dịu hiền, ánh mắt nhưng không muốn rời, không muốn tạm biệt vôi vàng như thế. Thích nhất bài thơ “BÓNG QUÊ” đã đăng trên Blogquangnam.com với 550 lượt xem, 422 lượt thích, thích nhất câu “Mẹ dắt con về quê ngoại chơi”… ôi sao mà thân thương, mà gần gũi quá đỗi, sao mà cứ ước ao về quê ngoại hoài vậy mặc dù công việc lịch kín mít nhưng tâm hồn đã ở sẵn Quế Thuận rồi này!
Hẹn gặp Cô vào một ngày không xa, Thay mặt BBT Blogquangnam.com, kính chúc Cô giáo- Nhà thơ Lê Thị Điểm- GV Trường THCS Quế Thuận, Quế Sơn, Quảng Nam sức khỏe dồi dào, hạnh phúc, thành công trong công việc và cuộc sống. Chân thành kính cảm ơn Cô đã giành chút ít thời gian rỗi để dắt con đi qua ngôi trường cấp Hai đầy ắp những kỷ niệm thân thương, nơi cô đà gắn bó suốt mấy mươi năm qua và không quên gởi lời cảm ơn sâu sắc đến món quà rất giá trị đó là những cuốn tập in mà Cô rất tâm huyết mến tặng cho những độc giả (fan cứng) thường xuyên đọc những tác phẩm của Cô suốt thời gian qua cho đến tận bây giờ. Chúc Cô có thêm nhiều bài viết về xứ Quảng quê mình để dành tặng cho độc giả trong và ngoài nước, những fan hâm mộ luôn dõi theo Cô trên dòng thời gian từng giờ, phút, giây nếu có tác phẩm được lên sóng.
Nhìn nét chữ tròn to xinh quá chừng!
.jpg)
Tác phẩm được độc giả yêu mến!
.jpg)
Cô giáo bên tập tuyện-thơ
.jpg)
Bên sân nhà lặng nghe tiếng chim hót ban sớm
.jpg)
Khoảnh khắc khó quên
.jpg)
Sân trường nhiều năm gắn bó bên Cô
.jpg)
Cánh đồng lúa Quế Thuận đương mùa chín rộ, diễm phúc khi được "Mẹ dắt con về quê ngoại chơi"
.jpg)
Tản mạn dưới bóng cây bàng
.jpg)
Ngôi trường dấu yêu- nơi Người lái đò thầm lặng dạy Toán - viết Văn
.jpg)
Đắm say vì không gian đẹp, nhà đẹp, vườn cây cảnh đa sắc màu phảng phất hương thơm cỏ hoa mùa Xuân
.jpg)
Tâm hồn chưa 18 giống Cô giáo ấy!
# NHÀNH CỎ NON
01/03/2020