.jpg)

CHIỀU QUÊ
HCL
Chiều quê gác núi mây chùng.
Sương giăng ôm ấp níu chân người về.
Trăng non chưa vẹn câu thề.
Cây đa bến nước hồn quê đợi chờ.
Đường xa lạc lõng cánh cò
Hoàng hôn sót vạt nắng mờ cô thôn
Hương đồng rơm rạ vàng ươm
Bếp quê lãng đãng khói buông gọi chiều.
5/5 Hứa Châu Long

Bình thơ
CHIỀU QUÊ- một bức tranh tuyệt đẹp nơi niềm quê Đại Lộc được vẽ bằng ngôn ngữ của thi ca.
Trong các cảnh tuyệt đẹp của thiên nhiên ở vùng quê, phải chăng những lúc hoàng hôn về là đẹp nhất? Có phải vì thế chăng mà các nhà thơ thường thả hồn thơ vào không gian tuyệt đẹp ấy? Và cũng vì thế chăng mà bài thơ của Hứa Châu Long đã ra đời trong giây phút nhà thơ thả hồn vào thiên nhiên mê đắm lúc hoàng hôn nơi miền quê Đại Lộc yêu dấu của anh nên bài thơ mang tựa đề CHIỀU QUÊ?
Ở xứ sở Việt Nam hình dáng chữ S, có dãy Trường Sơn chạy dài từ Bắc chí Nam. Và song song với dãy Trường Sơn chạy dọc theo chiều dài của đất nước là những cánh đồng lúa mênh mông bát ngát đẹp như tranh vẽ. Nên một nhà văn đã từng nói rằng,: "Quê hương tôi nơi nào cũng đẹp, vãn luôn tuyệt đẹp và hiện ra trong ký ức trái tim tôi.
Nhà thơ HCL, trong một buổi chiều đẹp trời, khi hoàng hôn đã khuất dần sau dãy núi quê anh, còn mây cũng đã chùng xuống trên lưng chừng núi; và sương thì như ôm ấp níu lấy chân người nông dân không muốn cho về; cùng lúc ấy, vừng trăng đầu tháng cũng đã xuất hiện trên bầu trời; Và cây đa bến nước ở ngôi làng xa xa nhẹ đang chờ đón bước chân người về từ những đồng xa. Không làm chủ được trước cảnh chiều quê tuyệt đẹp ấy, cảm xúc thơ đã trào lên đầu ngọn bút của anh:
"Chiều quê gác núi mây chùng.
Sương giăng ôm ấp níu chân người về.
Trăng non chưa vẹn câu thề.
Cây đa bến nước hồn quê đợi chờ"
Với khổ thơ đầu tiên, tác giả đã dùng nghệ thuật nhân cách hoá để nói lên sự gần gũi giữa thiên nhiên với con người: "Sương giăng ôm ấp níu chân người về". Và câu thơ thứ tư thêm một lần nữa tác giả dùng phép nhân cách hoá cây đa bến nước có sức mạnh của hồn quê thôi thúc chờ đợi người đi xa trở về với quê hương. ...Tôi đặc biệt thích câu thơ rất gợi "Trăng non chưa vẹn câu thề". Ở miền quê, đêm trăng là nơi hò hẹn của những đôi lứa yêu nhau, tìm hiểu nhau để đi đến "chung bóng trăng thề". Phải chăng thời trẻ ngày xưa nhà thơ HCL cũng đã từng trải qua những đêm trăng hò hẹn ấy?
Với những nét chấm phá ở trên, HCL thấy hình như bấy nhiêu vẫn chưa đủ để tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh của chiều quê. Anh tiếp tục quan sát và chợt thấy từ phía xa xa có một cánh cò mãi kiếm ăn quên cả trời chiều lạc lõng một mình bay về tổ nơi núi xa trong khi hoàng hôn chỉ còn sót lại vạt nắng mờ nơi cô thôn. Còn cánh đồng lúa chín vừa gặt xong thơm lừng mùi rơm rạ vàng ươm. Cũng như khói lam từ những bếp quê bay toả như báo hiệu chiều đã buông xuống dần:
"Đường xa lạc lõng cánh cò
Hoàng hôn sót vạt nắng mờ cô thôn
Hương đồng rơm rạ vàng ươm
Bếp quê lãng đãng khói buông gọi chiều."
Khổ thơ thứ hai- khổ thơ khép lại bài thơ, HCL lại dùng biện pháp nghệ thuật nhân cách hoá ở câu thơ thứ tư để cho mọi người thấy phong thủy của bếp quê chỉ với những làn khói mỏng manh nhẹ nhàng mà có sức mạnh gọi chiều ra sao. Cái hình ảnh cánh cò lạc lỏng đường xa trong buổi chiều nhạt nắng và mùi rơm rạ vàng ươm từ cánh đồng lúa chín mới gặt thoáng mùi thơm sao mà yêu quá.
Bằng thể thơ lục bát truyền thống và chỉ với 8 câu thơ, như một hoạ sĩ tài hoa, bằng ngôn ngữ thi ca, nhà thơ HCL qua mấy nét chấm phá đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp CHIỀU QUÊ ở vùng quê Đại Lộc- quê hương mà anh yêu dấu. Tôi nghĩ rằng, một họa sĩ tài năng, chỉ cần với bài thơ này, anh có thể vẽ nên một bức tranh sinh động và tuyệt đẹp về miền quê khi hoàng hôn gác núi.
Và khi viết đến đây, việc bình bài thơ gần như đã được hoàn tất, chuẩn bị gác bút, trong ký ức của tôi bỗng hiện lên bốn câu thơ lục bát của nhà thơ Nguyễn Đình Thi:
"Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa, đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều."
Nông Sơn, 10/5/3022
Trần Thu Giang (Dũng Lê)
* Cám ơn 2 tác giả đã gởi bài về Blogquangnam