.jpg)

ĐIỆN BÀN CHIỀU THU!
Điện Bàn Thu về có phải không anh?
Ở nơi này...lá lìa cành thay áo
Trong cái rét run của mùa giông bão
Giờ thiếu anh rồi...chao đảo bước chân!
Điện Bàn tuy xa...nhưng thật mãi gần
Em chỉ ước một lần về ngắm biển...
Bờ cát trắng... bước chân ai xao xuyến
Đâu một thời ta lúng luyến...yêu nhau!
Đêm tắt lung linh...bên ánh đèn dầu
Của dòng Thu vương nổi sầu thương nhớ...
Có còn gì...chút Điện Bàn hơi thở?
Tháp Bằng An mãi dang dỡ...đợi chờ!
Đêm trong mơ với những phút bơ vơ...
Thu Giang đẹp...trôi hững hờ bỡ ngỡ
Em lữ khách...dừng chân tìm hơi thở
Một Điện Bàn...để mãi nhớ trong mơ!
Điện Bàn anh! Đẹp tựa những vần thơ...
Trong câu hát...ai vẫn chờ vẫn đợi?
Biển Hà My...em mãi xa vời vợi
Chiều Câu Lâu...để thuyền đợi bến trông?
Có những phút giây đẹp đến mặn nồng
Vì thương anh...em mở lòng tất cả
Để Điện Bàn... xa rồi ôm nghiệt ngã
Trong nhớ thương...đến vội vã tuyệt vời!
Sợi tơ tình đã đến độ tràn cơi...
Thương và nhớ... còn xa vời anh ạ
Quê hương mình mùa này là rơm rạ...
Đã lỡ rồi....để êm ả...về xuôi!
Cám ơn anh! Đã trao hết ngọt bùi...
Đất Điện Bàn...em chôn vùi kỷ niệm
Để suốt đời...em mơ về tìm kiếm
Điện Bàn anh...mùa thu tím đời em!
3/9/2020

Tác giả: Chiến Trần
Điện Bàn, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam