.jpg)
Nói đến trẻ em, chúng ta từng nghe đã từng nghe câu hát rất chi là quen thuộc của tác giả Lê Mây có câu:“Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai”. Vâng, phải làm gì để trẻ em trên thế giới nói chung và trẻ em Việt Nam nói riêng được sống trong cảnh hạnh phúc? Trẻ em Việt Nam sống trong thời đại hòa bình đang trên đà phát triển đất nước. Phải làm gì để trẻ em Việt Nam được sánh vai với trẻ em các nước tiên tiến và thiết thực hơn là phải làm gì để trẻ em vùng cao nguyên, miền núi được cắp sách đến trường, được ăn no, mặc ấm, được hưởng trọn vẹn một tuổi thơ êm đềm mà không phải băn khoăn bất cứ điều gì?

Bác Hồ viết:
"Trẻ em như búp trên cành
Biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan".
Hiện nay, chúng ta đang trên đà hội nhập và phát triển nên đời sống nhân dân từng bước được cải thiện và nâng cao, nhiều hộ gia đình có thu nhập khá, sung túc hơn. Trong đó, có trẻ em. Trẻ em cũng được ba mẹ quan tâm, chăm sóc đầy đủ về mọi thứ như ăn uống đầy đủ dưỡng chất, sắm sửa những bộ quần áo mới, trang bị sách vở, dụng cụ phục vụ tốt cho việc học tập ở trường, được ba mẹ đưa đến lớp mỗi ngày. Như thế, trẻ em ở một số vùng miền có điều kiện thuận lợi để đến trường được tốt hơn.

Song bên cạnh đó, vẫn còn ở đâu đó những mảnh đời bất hạnh, điển hình là trẻ em ở một số vùng cao đang gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng rất mạnh mẽ cứng cỏi, tuy còn rất ít tuổi nhưng luôn có ý thức tự lập từ rất sớm. Xúc động hơn khi những khó khăn vất vả đó vẫn không làm các em nản lòng hay chùng bước. Vượt lên giá rét, vượt qua cơn đói nhưng các em vẫn có một mơ ước, một khát khao cháy bỏng là được ôm sách vở đến trường. Vì thế, các em chưa có đủ điều kiện nên rất cần sự quan tâm, giúp đỡ của mọi người nhiều hơn. Nhìn những khuôn mặt ngây thơ, những ánh mắt trong veo của các em mà chúng ta không kìm được nỗi xót xa.

Ở một số nơi, nơi các con em người dân tộc thiểu số đặc biệt là xã Trà Dơn và Trà Giáp thuộc Huyện Nam, Bắc Trà My có hoàn cảnh thiếu thốn: không đủ ăn, không đủ no, không đủ ấm, cái đói cái nghèo lại không ngừng bám lấy dai dẳng, con đường phía trước đầy rẫy những gian nan.
Bữa cơm của các em không có thịt cá chỉ toàn là cơm trắng và muối ớt xanh, ăn không chỉ đơn giản là cơm trắng không thôi mà còn thiếu ăn, không phải bữa nào cũng có, bữa đói bữa no, bữa cơm rất giản đơn các bạn ạ, lặng nhìn từng bữa cơm của trẻ em vùng cao đã làm thức tỉnh hàng trăm người, nhắc nhở chúng ta về sự nghèo khó khi vẫn còn rất nhiều trường hợp tương tự như ở tận vùng cao vùng xa xôi hẻo lánh trên đỉnh đầu đất nước.

Hình ảnh môi tím, chân trần vì không có áo ấm để khoác mặc dù trời mùa đông lạnh lẽo và rét mướt nhưng các em vẫn đi và bước tiếp trên con đường đất đỏ ngoằn nghèo, quanh co, cong queo chứ không bằng phẳng như ở đồng bằng hay thành phố mà thấy thương các em nhiều hơn thế. Vâng, còn rất nhiều những hình ảnh về trẻ em có hoàn cảnh tương tự cũng đang lang thang trên khắp mọi nẻo đường, trong khu lán trại, quanh ngọn đồi con suối để tự đi kiếm sống bằng cách bắt cá trên con suối, cuốc đất trên nương rẫy, vác củi từ trong rừng sâu thẳm mang về nhà để nấu cơm.

Với một xã miền núi nằm tận vùng xâu vùng xa, hẻo lánh nên việc đi lại gặp nhiều khó khăn hơn. Con đường đất gặp mùa mưa trơn trợt, mà những đôi chân trần ấy vẫn bám thế mà đi. Đời sống hàng ngày đã khó lắm rồi, điều kiện học tập còn khó vạn lần hơn. Với mơ ước lớn nhất của các em là được đi học để kiếm cái chữ, được đến trường đến lớp để nghe các Thầy cô giáo giảng bài, để được học đánh vần bập bẹ từng chữ cái a, bờ, cờ....Nhưng đó chỉ là ước mơ mà thôi. Hiện nay, thật khó khăn khi ở tận vùng cao xa thăm thẳm này, điều kiện vật chất lại không có, cơ sở hạ tầng thiếu kinh phí xây dựng và thậm chí có rất ít, không đủ để cung cấp cho đời sống hàng ngày, bởi việc học sẽ vô cùng vất vả. Ở tận thôn bản hẻo lánh, trẻ em thì nhiều, nên cơ sở vật chất cũng như trường học rất nhỏ hẹp nên cũng không đáp ứng đủ điều kiện.

Thực tại đất nước ta còn nghèo nhưng đời sống đồng bào các dân tộc cũng được khắc phục bằng nhiều chương trình xóa đói giảm nghèo của Việt Nam luôn được cộng đồng thế giới đánh giá cao. Hướng về trẻ em vùng cao là vấn đề mang tầm quan trọng lớn nhất mà trong thời điểm hiện nay, đang được toàn thể mọi người trên thế giới nói chung và nhân dân Việt Nam nói riêng, không ai không nhắc đến và có sự quan tâm đặc biệt sâu sắc nhất bằng những lời nói, những việc làm thiết thực, những hành động cụ thể .... Mặc dù Đảng và Nhà nước có rất nhiều chủ trương và sự quan tâm phát triển về kinh tế- xã hội ở vùng sâu vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số nhưng chỉ đáp ứng được một phần nào đó vì còn thực tại còn nhiều khó khăn.

Thực tiễn cuộc sống của những trẻ em vùng cao là vậy đó, còn với chúng ta, là những Đoàn viên Thanh niên, những học sinh, sinh viên , được học tập dưới mái trường XHCN, chúng ta sẽ làm gì? Dù bạn là ai, bạn làm gì?bạn ở đâu đi chăng nữa? Vậy, chúng ta hãy dành một chút thời gian cho trẻ em vùng cao bạn nhé. Nhóm từ thiện Thuộc Đoàn TNTN của Xã Quế Xuân 1, Huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam và tình nguyện xin đi đến tận nơi như Đơn vị Trường Tiểu học Quế Xuân 1, Trường THCS Quế Xuân, Các hộ dân của từng thôn để vận động chương trình “Hủ gạo tình thương”, quyên góp một số hiện vật như Gạo, mì tôm,nước mắm, sữa, áo ấm, nước uống….. hỗ trợ tấm lòng thơm thảo cho trẻ em vùng cao gặp nhiều khó khăn trong mùa Đông giá rét này.

Vượt ngàn dặm xa, các anh chị, các bạn, các em tình nguyện viên khoát trên mình màu áo xanh đã nhận nhiệm vụ và chuẩn bị tinh thần đi đến tận thôn bản vùng cao. Men theo con đường mòn dẫn lối vào rừng sâu, hai bên là rừng cây rậm rạp, ban đầu là xe buýt, sau đó chuyển qua xe ba gác, xe máy và cuối cùng là đi bộ gần ba giờ đồng hồ mới tới được nơi cần đến. Những bước đi chầm chậm, mệt mỏi vì đường xa, mồ hôi lấm tấm mặc dù mùa Đông lành lạnh đang kéo về, song với tinh thần và đầy nhiệt huyết nên mọi người vẫn hăng hái mà còn cười thật tươi. Chừng đó thôi đủ giúp các bạn ấy vượt qua núi đồi thật nhanh. Đến nơi, ai nấy một công việc, điều đầu tiên là dựng lán trại che tạm để bỏ vật dụng, hành lý. Sau đó nhen nhóm bếp lửa hồng nấu cháo cho các em. Thật ấm lòng khi cả lán đều vui vẻ và các em ăn thật ngon khi Đông đến cận kề.

Nhìn ánh mắt ngây thơ, nụ cười hồn nhiên ấy như muốn nói bao điều, mỗi cái là chưa được học cái chữ nhiều thôi. Có những bước chân âm thầm lặng lẽ như thế, có những nụ cười vẫn sẽ còn đọng mãi với chúng ta qua thời gian. và có một màu xanh mang tên tình nguyện... luôn gieo cho đời những nốt nhạc vui. Bài hát: “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai, đó là vần thơ, cũng là câu hát. trẻ em hôm nay thế giới ngày mai, xin được nhắc ngàn lần hơn thế, trái đất chưa yên tiếng bom rơi, xin được nhắc triệu lần hơn thế, bao trẻ em còn đói rét trên đời, bạn có nghe trẻ em khóc, trẻ em cười.....”

Ca khúc trên được nhạc sĩ Lê Mây viết về trẻ em thay cho những lời muốn nói, đó như là một lời nhắn nhủ với tất cả chúng ta, dù ở thế hệ nào nhưng chúng ta vẫn dành tình yêu thương, nâng niu, chăm sóc, dạy bảo, tạo điều kiện tốt nhất để các em được đến trường. Vâng, thế hệ của các em hôm nay là cả một thế giới ngày mai các bạn nhé. Hướng tới trẻ em vùng cao với chương trình “Tình nguyện vùng cao” cùng các em ở thôn 2 Ong Deo, Xã Trà Dơn, Huyện Nam Trà My diễn ra vào đầu năm nay đúng diệp “Xuân Mậu Tuất- Xuân yêu thương “ mà Đoàn TN Tình Nguyện Xã Quế Xuân 1 đã đến và chia sẻ, trao yêu thương đến tận tay từng con em người dân tộc thiểu số là học sinh nghèo, những gia đình đặc biệt khó khăn.

Và chương trình "Sưởi ấm vùng cao" mùa Đông vào cuối tháng 11 này, nhằm ngày (31/11- 1/12/2018) sẽ tiếp tục phát huy tinh thần đoàn kết và cùng nhau hướng về Thôn 4, xã Trà Giáp, Huyện Bắc Trà My, Tỉnh Quảng Nam với tất cả tấm lòng thương yêu và đồng cảm với những nỗi vất vả, thiếu hụt trước mắt mà các em sinh ra đã phải gánh chịu nhiều.
Chúc cho các bạn Tình nguyện viên(TNV) giữ sức khỏe thật tốt, tinh thần và trách nhiệm cao trong chuyến đi cuối tuần này. Và thầm mong cuộc hành trình sẽ đem lại kết quả mỹ mãn, như ý và thành công tốt đẹp.
Hình ảnh được các TNV áo xanh ghi lại trong chuyến đi đầu Xuân vừa rồi tại Huyện Nam Trà My:











Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo