.jpg)

NGÀY THƠ ẤU...
Ngày đó, khi lọt lòng, cái thời còn đỏ hỏn, ngày đó, cất tiếng khóc chào đời, bé hạt tiêu, có biết gì đâu chứ, ngày đó cái thời xa lắc xa lơ, ngày xửa ngày xưa đi vào cổ tích, ngày đó chụp hình đơn giản chứ không 360 độ như bây giờ. Hình thật, toàn trắng đen mà nước hình rất sáng, đến giây phút này con vẫn còn giữ tấm hình bé xíu lúc lên ba tuổi... nhìn lại mà vui....
Ngày đó, nghe ba má kể, tròn vo giống quả na(mãng cầu), giống cục bột(bánh trôi nước) ấy, ngồi im một chỗ, ba má nói nhìn con bé như cục đất không di động, biết làm sao để nó biết đi được đây?
Và rồi hai sáu tháng không động đậy, cục bột nghe tín hiệu nhạc phát ra, ồ thì ra ba đang hát bài Va xi lô cô vích cố và xì lồ, cha cha cha cha chá chá chà chà chà.... nghe có vẻ thích thú, nên khi ba nắm tay dắt đứng lên, nhảy vài điệu, bé nhảy theo ba và chưa được mấy bước đã chạy cái vèo, thế là chạy một đoạn về phía má, chứ không đi. Ai cũng ngạc nhiên và nói, ngồi lâu quá nên giờ đứng dậy được là vọt chạy luôn ấy.
Ngày đó do có sẵn cái nền âm nhạc và văn học gen của ba nên đã ăn sâu vào tiềm thức con khi còn rất bé, đêm nào ba cũng ru ngủ bằng bài hát đủ loại thiếu nhi nhạc, còn má kể bao nhiêu câu chuyện cổ tích xưa, bên nhà ngoại thì bà lại ru mấy điệu cải lương, hát tuồng, bài chòi xứ Quảng điệu hò khoan, cũng toàn là ca. Dần dần nghe riết thành quen và hấp thụ từng chút xíu.
Vào mẫu giáo, mới lên ba, ba má dắt đến lớp, mà không chịu vô, cứ khóc nhòe, sợ sệt, tay nắm chặt ba và không buông ra, ba gởi cô giáo Phan Nguyệt, ba đem theo gói kẹo bi, khi nào khóc đòi về, cô giáo đem kẹo ra dỗ là hết mè nheo à. Lên lớp vài bữa lại quen,có các bạn cùng lứa, suốt ngày cô bày đọc thơ, cô kể chuyện, cô bày hát múa, lại dần quen và dạng dĩ hơn.

Sang lớp một, lớp chuyên mà má dạy mấy chục năm ấy, ở nhà má bày mấy chữ đọc và tập đánh vần, do cứ nghĩ má là má thôi, nên có chịu học đâu, suốt ngày chọc má la, một hôm ba chở đến trường, lại học lớp má, lần này có lẽ có các bạn nên khí thế hơn và chịu học nữa, vì lì lợm quá má cho ăn roi... là toi.
Từng con chữ, từng số thứ tự, từng cách đọc, cách viết, má rèn là khỏi nói, thi đua chúng bạn thì nhào vô mà bốc chữ ăn. Lớp học hè diễn ra trong thời gian ngắn, đến lúc khai trường, bước vào năm học mới, vì là con giáo viên nên không cho học lớp má dạy nữa mà ba chuyển con qua lớp khác, học cô giáo mới.
Về nhà ba má kèm suýt xô, sợ mê ca hát rồi lơ tơ mơ là trượt vỏ chuối, ấy vậy mà môn gì cũng điểm 9, 10 mới lạ. Ba má cứ nghĩ nó mê hát là toi, nhưng ý thức đã sẵn rồi, cũng yên tâm đôi nét.
Lúc nhỏ, ở nhà đông đủ ba anh em, lúc nào cũng làm ba má lo lắng, lo ăn lo học hành, lo gd, giờ tuy đã lớn nhưng trong mắt ba má mấy con vẫn bé hạt tiêu, chưa đủ chín chắn, nên vẫn tiếp tục lo cuộc sống, công ăn việc làm từng đứa ra sao. Chừng này tuổi nhưng má vẫn không thoát khỏi cảnh lo thế này. Ngày tháng qua đi, tóc đã điểm sương, muối nhiều hơn tiêu ấy, má vẫn gầy, không mập lên nổi, má rất nghiêm nghị, má không thích lên sóng, không cho chụp hình nên lục mãi mới được cái hình năm xửa năm xưa úp lên vậy. Anh em con chúc má sức khỏe, vui lên, cố gắng ăn nhiều để kiếm thêm vài kilogam chứ không phải gam... mong má bớt lo lắng, dạo này thân thể hao gầy hơn xưa, mỗi cuối tuần chúng con kéo về chọc má la cho đã vài giờ đồng hồ rồi lại ra đi vì công việc, vì cuộc sống....
To Ny,Ti Na, Zen Ca.... tên cúng cơm ba má đặt cho ba anh em lúc mới sinh thời, ba đứa về là nói như bắp bung, rang lên là nổ lộp độp, mà đi rồi là vắng tanh, nhà hiu quạnh, lặng ngắt, nhìn qua bên gian phòng góc nhỏ vắng bóng nội tôi, quanh đi quẩn lại chì còn hai thân già xơ xác... chọc nữa má lại la cho.... ấy!....
Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo