.jpg)

ÔNG BÀ TÔI
Ở quê ai cũng biết danh
Nghe đến ông bà là quen lắm luôn
Gia đình truyền thống bao năm
Gia công sản xuất làm “bánh quế dừa”
Bắt nguồn từ thuở xa xưa
Bốn mùa không kể nắng mưa nhọc nhằn
Niềm vui lan tỏa bên mình
Trong từng khuôn đúc bánh vàng thơm ngon!

Ở quê tôi không ai không biết đến Ông Bà Tỉnh, ngôi nhà quen thuộc giữa làng Mông Lãnh Phù Sa, Quế Xuân 1, nơi đã sản sinh ra lò bánh quế này. Ông bà rất vui tính, cứ mỗi lần về quê, tôi đều tranh thủ thời gian còn sót lại cuối ngày để ghé vào ngôi nhà nhỏ xinh ấy! Vừa đến đầu ngõ, ông bà đã thấy và lên tiếng ngay: “Ồ! Con bé Ti Na nó về đây rồi, lâu quá cháu hỉ?”
Tôi bước nhanh chân tiến vào ngôi nhà nhỏ, vẫn con đường làng quen thuộc rẽ lối vào nhà nội sao mà thân thương quá đỗi. Vừa gặp ông bà tôi mừng hết lớn luôn ấy. Chạy một mạch vào tranh thủ chớp cái bô ảnh kỷ niệm với ông bà bởi lâu quá tôi chưa trở về quê.
Lần này khác hẳn, nhìn ông phúc hậu lắm, vẫn còn trẻ ra phết, da dẻ hồng hào, thích nhất bộ râu tóc bạc phơ của nội, trông nội rất hiền và dễ gần. Hơn bát thập niên nhưng ông nói chuyện như hồi thanh niên trai trẻ ấy, làm ai cũng không kém phần ngạc nhiên.
Chiều nay gió mát thật, tự nhiên một luồng thoảng qua ngày giữa mùa Hè nắng nóng kéo dài, về nhà ông bà thật ấm cúng, tìm lại giọng nói năm xưa, tìm lại hình ảnh quen thuộc và gần gũi, nhất là được ăn bánh quế dừa miễn phí nữa chứ. Kiểu này chắc cháu phải chạy về mỗi tuần để ăn bánh nhà mình làm đấy!

Ông bà rất thích mấy bài văn thơ nên mỗi lần về bảo cháu đọc những bài cháu viết cho ông bà và cô chú nghe với. Vậy là cứ thế một mạch diễn cảm tôi như bay bỗng trên mây, như chìm vào giọng điệu và say sưa đọc cho mọi người nghe những bài viết của mình. Tuy không như các nhà văn thơ chuyên nghiệp đã in sách nhưng có lẽ giọng văn của mình đã làm cho tát cả bạn đọc thuộc fan riêng đều thích thú. Vậy là có thêm chút tự tin về cây bút nhỏ rồi đấy!
Khoảnh khắc bên ông bà thú vị thật, tôi như tìm lại bóng dáng ông bà nội ruột của mình mặc dù bây giờ ông bà nội tôi đã xanh cỏ. Nhưng cũng an ủi phần nào khi bên cạnh nhà mình vẫn còn ông bà nội để mỗi lần về quê hương khỏi chạnh lòng hơn.
Tạm biệt ông bà tôi vào chiều nhạt nắng. Hoàng hôn sắp buông xuống, ra về mà nhớ mãi bóng dáng nội, nhớ mãi câu chuyện bên nội mà làm mình chênh chao.
Cháu Ti Na kính chúc ông bà nội sức khỏe, mãi yêu nghề làm bánh gia truyền không chỉ từ ngày hôm qua./.
Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo