.jpg)
Cứ mỗi lần bắt gặp khoai sắn khô
Là cháu nhớ về bà da diếc ấy
Khi nấu cơm ngoại thường ghế nó vậy
Trộn lẫn vào nhau hai thứ thế này.
Cứ mỗi lần ngồi ăn cơm với sắn khoai
Lần lựa mãi, tách đôi chúng nó ra
Bà thì bảo, để bà ăn nó nha
Các cháu cứ việc chọn cơm thôi nhé!
Cứ mỗi lần ngồi nghe ba mẹ kể
Về ngày xưa không có gạo lúa ăn
Khoai,Sắn là nguồn lương thực tất yếu mà
Ai cũng trải qua cái thời gian khó cả.
Có hạt cơm là mừng, vui khó tả
Ngày nay ngồi hàn huyên chuyện xa xôi
Gợi cho cháu nhớ bà ngoại biết mấy
Năm tháng ấu thơ quấn quýt mãi bên người.

Nhớ ngày trước, cái thời vào khoảng thập niên 90 ấy, hồi đó đại đa số ăn cơm ngày nào cũng ghế sắn và khoai lang có cả mít khô nữa. Nhà Ngoại mình trồng sắn, khoai tới mùa bà nhổ củ đem vô sửa sạch cắt lát mỏng hoặc thái sợi rồi đem phơi khô để dành ghế với cơm mỗi khi nấu. Ăn riết vậy, khi xúc cơm lựa cơm ra còn khoai, sắn để ngoại ăn vì không quen kiểu này.
Lớn dần lên, tạm xa mùa khoai- sắn, ăn cơm không thôi nhưng vẫn nhớ lại thời thơ ấu bên bà tôi và chén cơm khoai, sắn có tình bà cháu trong đó. Nghĩ lại sao lúc đó không tập ăn nó để bà ăn cơm. Giờ không còn gặp ngoại nữa nhưng mỗi lần nhìn thấy từng lát cắt mỏng phơi khô ghế cơm mỗi khi về thăm quê ngoại, cậu mợ nấu cho ăn lại nhớ bà tôi biết nhường nào.
Tác giả: Nhành cỏ non
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam