.jpg)
TÔI NGƯỜI NHÀ QUÊ
Tôi người nhà quê
Suốt đời thèm rau lang và mắm cái
Nhiều đêm giật mình trong giấc ngủ
Mơ làm trẻ chăn trâu
Lang thang cùng cánh diều cuối hạ

Có đêm thấy mình làm chàng nông dân trồng hành cải
Gánh rau quanh làng và gọi người í ới:
‘’Ai mua hành tôi, thì thương tôi với’’
Bốn bề lặng im
nên ra phố
cưới một người vợ phố, nếp "nhà quê’’

Tôi người nhà quê
Một đời nhớ lời mẹ dặn:
‘’Có ghét nhau củ ấu cũng tròn con ơi"
Nhưng rằng đã ‘’yêu’’ thì cứ nói là ‘’yêu’’ con nhé!
Có muốn vơ vào cho mình ‘’của’’ người khác
Hãy nhớ rằng ‘’của phù vân’’ không bao giờ là của mình
Tôi, người nhà quê
Lang thang nơi chốn thị thành
Đến cuối tuần mong về bên mẹ
Nghe kể chuyện xưa:
‘’Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau’’
Nghe mẹ kể khi chia tay đầu ngõ
Cha hẹn mẹ mùa hoa xoan năm sau "Anh sẽ về"
Đã mấy mùa xoan đi qua ?
Mẹ tôi hòn vọng phu giữa cuộc đời khắc nghiệt
Tôi, kẻ nhà quê
Suốt đời thẩn thơ bên cánh đồng mới gặt
Mong được ăn bữa cơm mừng mùa lúa mới
Tôi, kẻ nhà quê
Thèm canh chua cá đồng nấu khế
Thèm mì Quảng thịt heo
Rau sống, dầu phụng "rin", bánh tráng, ớt xanh
Ly chè xanh gừng tươi xắt nhỏ

Tôi, kẻ nhà quê
Dẫu đi đến một phương trời xa lơ xa lắc
Vẫn mong về uống nước sông quê
Vẫn mong về nhìn khói bếp quê
Vẫn mong về ăn khoai lang chấm muối mè quê
Tôi là người nhà quê

Ts- Bác sĩ Lê Văn Nho
Trường ĐH KT Y dược Đà Nẵng