.jpg)
![]()
TRÁI DỪA HÚ
Dừa hú đeo nặng hạt sương
Rớt rụng sau vườn đánh thức đêm thâu
Mẹ nằm khó ngủ nhai trầu
Xác dừa vôi quệt gối đầu nghĩ xa
Cá cơm áp rạng tháng ba
Cá kình hút lộng mơ già tháng tư
Mỗi mùa mỗi cá muối dư
Hết chao rồi lọc mỏi nhừ thân đơn
Lên nguồn dạo xóm đường trơn
Sớm sương trưa nắng chiều cơn mưa rào
Dừa hú rớt rụng bờ ao
Đầu mùa cá ngạnh áp vào ruộng khoai
Cha be bắt giữa ban ngày
Bát canh dừa hú những ngày còn thơ
Nước ngà ngọt đến bây giờ
Nhớ cha con vuốt ảnh thờ con chăm
Dừa hú rớt rụng quanh năm
Củi thông mẹ trảy con găm đầu mào
Chia phe đánh giặc ném nhau
Chưa đòn mẹ đánh sợ đau khóc ròng
Hết đòn lại chạy loong nhoong
Lượm dừa hú liệng xuống sông chẳng chừa
Tuổi thơ in đậm bóng dừa
Quê hương còn rớt trái dừa hú xanh.
p/s: Dừa hú là dừa còn nhỏ bằng nắm tay
Tác giả: Mai Văn Ba
GV Trường THCS Trần Quý Cáp, Núi Thành, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam