.jpg)
![]()
TRÁI DỪA KHÔ
Dòng người xanh đỏ áo phao
Lòng tôi nghẹn nhớ thuở nào tắm sông
Rặt toàn một lũ lông nhông
Đứa truồng đứa chóc tóc bồng đỏ hoe
Mải mê những buổi trưa hè
Bỏ cơm mẹ nấu đóng bè dừa khô
Dừa khô mẹ cất gầm giường
Để dành làm giống mẹ ươm mẹ trồng
Trộm rinh rón rén vót chông
Hai đầu hai trái bơi sông lãnh đòn
Mẹ già năm tháng héo hon
Lòng con chạnh nhớ những ngày còn thơ
Cha đi đi mãi bao giờ
Một thân lo chữ i tờ áo cơm
Những năm khoai sắn cõng cơm
Dừa khô độn bửa dẻo thơm no đầy
Chị hai má đỏ hây hây
Dầu dừa xức tóc chị đi lấy chồng
Dần quên những buổi tắm sông
Phần cơm chị cất đậy lồng cho tôi
Bây giờ chị cũng xa rồi
Thẩn thờ mẹ nhớ mẹ ngồi nhẩm năm
Thắp hương tôi khấn mỗi rằm
Chị ơi phù hộ mẹ trăm tuổi thừa
Nao lòng nhớ chuyện ngày xưa
Bửa no bửa đói ghế dừa thay cơm
Bạn bè hiếu khách thảo thơm
Dừa khô trộn ruốc dĩa đơm đãi bàn
Cái nghèo giấc ngủ chẳng an.
Trái dừa khô rụng ngoài đàng canh ba
Mấy nhà rọi cửa nhón ra
Những mong được bửa ghế khoai đỡ lòng
Một thời đói khổ long đong
Đọng trong ký ức chạnh lòng xót xa
Dù cho năm tháng nhạt nhoà
Dừa khô gột gáo chè già khó quên
4/3/2018
Tác giả: Mai Văn Ba
GV Trường THCS Trần Quý Cáp, Núi Thành, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về BLogquangnam