.jpg)

ƯỚC MƠ DUY NHẤT
Mẹ đến đây...ngồi với Con chốc lát.
Nhìn khói hương...ngào ngạt khóe mắt cay.
Mẹ biết rằng...Con chưa hẳn nằm đây.
Nhưng chỉ biết...mỗi nơi này Mẹ đến.
Mẹ bây giờ...lắt lay như ngọn nến.
Một thân già...khập khểnh tới thăm Con.
Lòng quặn đau...nhưng nước mắt chẳng còn.
Để gởi xuống...cho Con dòng lệ ấm.
Con biết không...Mẹ mong Con nhiều lắm.
Mấy chục năm...đêm vắng tựa cửa chờ.
Một tiếng động...tiếng Chó sủa bâng quơ.
Cũng cứ ngỡ...Con thơ về với Mẹ.
Thôi Mẹ về...Con ở lại đây nghe.
Cùng Đồng Đội...và Bạn Bè yên giấc.
Nay Mẹ chỉ...ước mong điều duy nhất.
Hai Cha Con...được gặp mặt trùng phùng.
......Và đợi chờ... Mẹ sẽ đến đi chung.
Mình đoàn tụ...nơi suối vàng...Con nhé !
.jpg)
Tác giả: Lê Tấn Lâm
Hiệp Đức, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam