Blog Quảng Nam

Bản tin

CÓ MỘT CHIỀU NHƯ THẾ Tản văn của Nhành cỏ non

Ngày: 

30/05/2023

Lượt xem: 

1211

Trời chập choạng tối khi hoàng hôn buông xuống đập Pa Ra (Cửa Khâu)

 

CÓ MỘT CHIỀU NHƯ THẾ

 

Nắng Hạ rớt bên thềm, mấy hôm nay nóng gay gắt hơn thì phải. Mới cuối tháng Năm mà mấy ngày vừa qua bầu trời dịu chút xíu, có một chút cơn mưa lao xao của mùa Hạ gõ cửa làm tươi mát tâm hồn thơ văn, khiến cho các tác giả say sưa cầm bút viết nên nhưng câu chuyện mưa ngâu đầy thi vị.

 

Hạ đang đến mùa nhưng ở đâu đây những chùm phượng vĩ nở đỏ rực đầy cây, khoe cả một trời rực đỏ. Khắp lối về lả tả những cánh phượng bay rơi rụng khắp lối cỏ xanh non. Tự nhiên làm cho ta nhớ lại thời cắp sách biết chừng nào. Ngày đó đi học sao mà vui đến vậy, có Thầy cô, bạn bè và cả những tiếng nói cười vui vẻ, rôm rả, hồn nhiên, vô tư. Cái tuổi ăn tuổi lớn, tuổi học tuổi chơi không lo nghĩ điều gì. Ba thường nói: “việc của các con là học và chỉ học mà thôi”. Còn ngoài kia chuyện thế giới để ba lo. Công nhận sướng thật nhỉ. Ước gì quay lại cái lưa tuổi chưa mười tám mộng mơ để khỏi phải lo lắng điều gì.

 

Chiều trôi đi êm ả làm sao, ngắm nhìn cảnh sắc mây trời như chao nghiêng tâm hồn tôi, chóng chánh với hương vị thiên nhiên mà ngây ngất. Cảm ơn trời đã ban tặng cho chúng ta tất cả những gì hiện hữu trên cõi đời này. Thật ý nghĩa biết bao khi tất cả đã đi vào đời thường và đậm chất quê.

 

Không biết đã bao lần ngấp nghé trong tim, tự nhủ với lòng mình biết mấy, mình sinh ra tại đâu thì nơi đó luôn cho mình một cảm giác yên bình, thanh tịnh và nhẹ nhàng. Khi ta mệt mỏi do công việc, ta lại muốn tìm về quê nhà và được ba mẹ đón trong vòng tay ấm áp, yêu thương.

 

Chiều không hẹn, tranh thủ chút thời gian rỗi để về thăm nhà, thăm mọi người bà con chòm xóm, thăm những hình ảnh quen thuộc vốn dĩ gắn liền vói ta thời thơ ấu, tự nhiên thấy gần gũi, thân thương đến lạ kỳ.

 

Điều đầu tiên khi đi qua cổng làng, một nơi đầy ắp kỷ niệm khó quên, tôi chợt trào dâng bao cảm xúc khó tả. Nhìn đám ruộng vừa xong vụ gặt, nay bắt đầu cuốc đất, cày, bừa, gieo sạ cho vụ Hè- Thu mà thích biết bao. Tôi đi dọc ven bờ ngắm nhìn cánh đồng bao la rợn ngợp. Quê mình sao đẹp đến thế nhỉ? Ngạc nhiên chưa!

 

 

Hít thở hương thơm đồng nội, say trong tiếng gió vi vu, thoảng một cơn mát lành. Về quê sao mà thích như cá ức nước vậy? Có ai ở thành phố lâu ngày mà không thích về thăm quê chứ, lâu lâu thay đổi gió mà lại thấy hay đấy!

 

Đi xuống cuối làng Mông Lãnh, thôn Phù Sa, có con đập Pa Ra (cầu Cửa Khâu) với dòng nước mát lạnh. Chiều chiều ai cũng ra đấy để ngắm cảnh quang đồng quê mà tưởng chừng như phiêu bồng đâu đó. Chỉ là cây cối, tre xanh, chiếc cầu bắt qua dòng sông Bà Rén  êm đềm nước chảy. Chỉ là đám trẻ chăn trâu, giữ bò, cắt cỏ quanh ven bờ. Cả đám bông chen chúc dưới đầm Sen hồng đang nở rộ. Một dãy ghế đá xếp dọc ven hai bên đường về cuối thôn để người đi bộ, đạp xe về ngang đó nghỉ chân tranh thủ.

 

 

Vỏn vẹn hai ngày cuối tuần là khoảng thời gian để trở về quê mình Quảng Nam, được gặp người thân, chòm xóm... vậy còn gì bằng. Cảnh cũ, người xưa vẫn thế. Bình yên và an nhiên. Đi vòng quanh xóm hôm nay đến mùa thu hoạch đậu phộng (lạc) nên hầu như bà con đổ xô đi nhổ đậu để ép lấy dầu phộng. Mùa bắp nếp, các loại rau củ như bầu, bí đao, bí đỏ, mướp, cà tím, đậu xanh, đậu đen... cũng đang hái mỗi chiều. Công việc nhà nông không rỗi đâu?

 

 

Đi đâu cũng nhớ làng mình

Mông Lãnh, Xuân Một đượm tình quê hương

Phù Sa sen tỏa rất thơm

Bờ đê, con đập, nước, mương, kênh, đầm.

Chiều trôi chầm chậm gió sang

Thoảng qua mát cả tâm hồn đa mang

Về quê ngắm mãi ngôi làng

Cảnh thanh tịnh quá, nhẹ nhàng đắm say./.

NHÀNH CỎ NON

30/5/2023

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags