.jpg)
TÁC PHẨM DỰ THI "KHOẢNH KHẮC TÌNH NGUYỆN" NĂM 2019
MS: 032
Tác giả: Chi đoàn 12/3, trường THPT Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam.
Thông tin về thời gian, địa điểm trong chùm ảnh dự thi: Tháng 03 năm 2019.
Mô tả hoạt động trong chùm ảnh dự thi:
Nhịp sống chóng mặt của xã hội hiện đại dường như đã khiến con người ta sống vội hơn rất nhiều, nhất là lớp người trẻ hiện nay. Vì thế, phải chăng những ngày Tháng Ba này - Tháng của màu áo thanh niên tình nguyện, đó sẽ là những khoảng lặng, những phút dừng để chúng ta sống chậm hơn, biết quan tâm hơn những thứ trong cuộc sống xung quanh. Nằm trong khuôn khổ chuỗi những hoạt động tình nguyện do Đoàn Trường Trung Học Phổ Thông Quế Sơn phát động chào mừng tháng thanh niên, chúng tôi đã có những trải nghiệm không thể nào quên khi tham gia cuộc thi ảnh "Khoảnh Khắc Tình Nguyện".
Người ta nói "Nhân sinh thất thập cổ lai hy", đáng ra ở cái tuổi "gần đất xa trời" ấy, ai cũng phải có niềm vui sum vầy bên con cháu, nhưng đối với cụ Trương Thị Thông thì đó dường như chỉ là giấc mơ xa vời. Cụ Thông năm nay đã tám mươi lăm tuổi, cụ hiện nay chỉ sống một mình tại Tổ Một Thôn Xuân An, Xã Bình Định Bắc, Huyện Thăng Bình, Tỉnh Quảng Nam. Mang trong mình bao nhiêu chứng bệnh, hằng ngày cụ phải thui thủi một mình trong căn nhà gạch đơn sơ, lạnh lẽo. Bước ra từ cuộc chiến tranh khốc liệt, những tưởng khi đã vượt qua ranh giới sinh tử thì sẽ được hưởng một cuộc sống yên bình, hạnh phúc, nhưng không, ông trời thật tàn nhẫn khi cướp mất đi cả niềm vui cuối cùng, và cũng là duy nhất của cụ - chính là gia đình. Thật không khỏi chạnh lòng khi tưởng tượng người đàn bà khốn khổ ấy trong từng đêm vật vã, đau đớn vì bệnh tật, từng ngày lủi thủi cô độc chẳng ai ở cạnh. Vừa trải qua cuộc phẫu thuật mắt vô cùng nguy hiểm, bệnh xương khớp lúc trái nắng trở trời lại tái phát, có lẽ chưa lúc nào cụ cần sự chăm sóc, sẻ chia như lúc này. Một ngày đầu Tháng Ba, khi nghe kể về hoàn cảnh của cụ từ một người bạn, chúng tôi đến với người phụ nữ ấy, một ngày thật ý nghĩa không thể nào quên.
Những vệt nắng chiều đã in hằn lên dáng lưng gầy gò, lom khom ấy, nghiêng nghiêng và sáng lấp lánh, chúng tôi phải ra về rồi. Nhìn theo bóng lưng nhỏ bé, lặng lẽ cô đơn, khuất dần, thật không thể cầm lòng khỏi sự xót xa này. Người phụ nữ khốn khổ ấy, có lẽ vật chất chẳng khiến bản thân sung sướng, cái mong ước của cụ chính là hơi ấm gia đình, là sự quan tâm, yêu thương, chia sẻ. Tình làng nghĩa xóm, sự quan tâm đúng mức của địa phương, cộng đồng phần nào sẽ giúp cụ cảm thấy ấm áp và được an ủi. Và, cần lắm những hoạt động tình nguyện như thế này, không chỉ vào Tháng Ba mà vào cả những dịp khác nữa, ngoài kia còn biết bao nhiêu những cảnh đời đáng thương, bất hạnh.
Dẫu biết rằng đó chỉ là những món quà nhỏ, những lời hỏi han vụng về nhưng khi nhìn nụ cười nở trên môi cụ, chúng tôi hạnh phúc biết bao. Chuyến đi này đã cho chúng tôi – những người trẻ chập chững bước vào đời, những bài học thật vô giá, bài học về cách đối nhân xử thế, bài học làm người. Hãy sống chậm lại để yêu thương nhiều hơn, để không sống hoài sống phí những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, chúng ta hãy chung tay góp sức vì một xã hội tốt đẹp hơn!








Theo Ban Biên Tập